Lấy vợ

Hai tuần vừa rồi hầu như chỉ ăn, chơi và đi mà cảm giác rõ là mệt. Thực ra nói là lấy vợ cũng chả phải, vì chưa tổ chức lễ cưới, nhưng mà do đã ăn hỏi + đăng ký nên trên phương diện pháp luật thì cũng bị coi là zai đã có vợ.

Cảm nhận chung ban đầu về việc có vợ là….không khác gì mấy so với lúc chưa vợ. Chắc là tại chưa có con, cũng như chưa trải nghiệm nhiều chuyện mà nhiều cặp vợ chồng khác đã trải nghiệm nên chưa thấy đc sự khác biệt lớn lắm. Từ hôm ăn hỏi chạy tua Vĩnh Phúc – Hà Nội – Nam Định mấy lần thật là oải. Tự dưng thấy một chút hối hận vì lấy vợ xa. T_T

Việc chuẩn bị đi Úc cũng đã hòm hòm, mong là mọi thứ sẽ tốt đẹp. Nhiều khi ngồi nghĩ sang bên ấy chả biết bao giờ mới về, cũng thấy gợn lòng phết. Nhưng mà thôi, vì sự nghiệp bay nhảy thì đành phải hy sinh vậy chứ biết làm sao.

Brace yourself! Winter is coming!

Advertisements
Lấy vợ

Black Friday?

Khởi đầu của thứ 6 ngày 13 bắt đầu bằng 4h oánh bạc cùng mấy thằng bạn. Đây là lần thứ 2 oánh bạc trong đời và cũng là lần thứ 2 để thua lỗ. 4 tiếng đánh sâm mà sâm được có lần, chả biết là đen hay đỏ. Mặc dù thua lỗ nhưng cũng thấy khá giải trí và số tiền mất không quá nhiều, bằng trận nhậu chứ mấy. Oánh xong đi ngủ muộn quá nên là mãi đến hơn 4h mới ngủ được.

Đêm chỉ được ngủ 3 tiếng, 7h đã dậy cmnr. Mở mạng ra check KQ IELTS thi hôm 28-2 thì KQ cũng hơi bất ngờ. Đọc đc tận 8, mặc dù hôm đấy làm khá tốt nhưng cũng ko nghĩ mình đc tận 8 sau lần đc 6.5 hồi 2013. Nghe thì vẫn vậy, được7.5. Nói thật là mình cũng ko nghĩ là viết đc “tận” 5.5 khi mà task 1 chỉ viết đc nửa số từ, lại còn vớ va vớ vẩn. Nói cũng hơi bất ngờ vì gặp siêu đầu hói ở BC mà đc 6. Mặc dù KQ ko cao, vẫn phải thi lại nhưng mà vui vì từ 6.5 overall đã lên thành 7 overall.

Làm thủ tục xong xuôi thì chạy ra Family Medical Practice ở Kim Mã khám sức khỏe. Đúng là tiền bỏ ra nhiều, dịch vụ được hưởng rất sướng. Ai cũng rất nhẹ nhàng từ bảo vệ, y tá, lễ tân cho tới bác sĩ. Lần đầu tiên đi khám phải cửi hết đồ, tưởng sẽ mặc mỗi underwear để bà bác sĩ khám. May là được khoác cái áo bệnh nhân rộng thùng thình. Khám xong xuôi thì đến vụ thử nước tiểu. Bà y tá dặn khá kỹ là phải lấy ở giữa dòng, không phải đầu, không phải cuối, và tiểu ko đc dừng lại. Mình cũng làm vậy nhưng vì sáng đi vội quá nên là đếch uống được mấy nước. Sau khi có kq nước tiểu, bà y tá phân tích là có cái bất thường, cần phải tiểu lại. Lúc ấy run té cả đái, nghĩ bụng mình mà có bệnh gì về thận hay đường tiết niệu thì bỏ mẹ. Nốc một đống nước vào xong rồi đi tiểu lại thì mọi thứ cũng ok, thở phào nhẹ nhõm. Lúc lễ tân gọi tính tiền thì shock tập 2. Lúc đầu báo 1.8 trẹo mà nhìn hóa đơn thành 1.96 trẹo. Lúc đầu mình tưởng thuế, trả tiền xong xuôi ra ngoài xem hóa ra là tiền xét nghiệm lại nước tiểu 160k. Mẹ, có mỗi việc đi đái không đúng cách mà cũng mất 160k, xót tiền vcc. Đã nghèo lại còn mắc cái eo. Âu cũng là bài học, haizz.

Chiều thì đi lấy test report form ở BC, đồng thời đăng ký thi phát nữa. Bà nhân viên nhìn kết quả bảo thế này mà cũng phải thi lại à, xong nhìn kỹ thấy điểm writing thì hỏi luôn thi lại vì viết thấp hả em? Mình cười cười rồi vâng đau đớn. Tối về nhà Tr ăn cơm, cuối tuần nên anh Tú mua con vịt về 2 ae uống rượu đến tận hơn 11h. Dạo này uống rượu kém quá, cảm giác đc có tí mà đã say rồi. Thế là hết cm nó ngày.

Qua thứ 6 ngày 13 này mới thấy rằng quan điểm, cách nhìn cuộc sống khá quan trọng. Một người tiêu cực phải trải qua một ngày mất tiền vì đánh bạc, mất tiền chỉ vì uống ít nước, tí nữa thì đạt điểm IELTS theo yêu cầu, uống rượu một tí đã say và tí cho chó ăn chè sẽ chạy lên fb, hoặc kêu ầm trời với người thân là mình đen quá. May là mình ko tiêu cực thế nên mọi thứ xảy ra cũng thấy bt, thậm chí còn thấy vui vui. =))

Đếch biết viết gì nữa, hết.

Black Friday?

2014

Năm 2014 là năm Giáp Ngọ, chắc vì thế nên là năm này đi nhiều, thậm chí chưa từng có lần nào đi nhiều như thế. Mọi chuyện quan trọng trong năm có lẽ cũng toàn gắn với những chuyến đi.

Tháng 1 – lần đầu được xuất hiện trên TV : Việc nghiên cứu đạt được những thành công bước đầu sau một thời gian làm việc full time ở lab. Lần đầu tiên đc thò mặt lên thời sự ở TV trong buổi phỏng vấn của VTV về kết quả của nhóm nghiên cứu. Âu cũng là một chút đáng tự hào. 😀

Tháng 2 – lần đầu về nhà bạn gái chơi:

Lần đầu về NĐ chơi nhà T. Không phải là lần đầu gặp người thân trong gia đình T nhưng lần này về mình cũng có một số điều ngại ngùng nhất định. May là nhà T cũng nghe kể nhiều về mình từ trước, 2 đứa cũng đã yêu nhau khá lâu nên mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Hài nhất có lẽ là chi tiết buổi sáng trước khi về, nói chuyện với bố Trang:

– Cháu rất vui vì trong mấy ngày hôm nay chú đã đối xử với cháu như con cái trong gia đình.

– Không, chú chỉ đối xử với cháu như là bạn của T thôi.

Bố T cứng kinh =)))

Tháng 3 – lần đầu đi nước ngoài:

Mặc dù đã làm hộ chiếu từ hè năm 2012, nhưng mãi đến năm 2014 mới có cơ hội đi nước ngoài đầu tiên. Đây đúng là một cơ hội du lịch trên trời rơi xuống, khi điều kiện tuyển cực kỳ hay: là sinh viên khoa cntt, tham gia trợ giảng trong kỳ 1, tiếng Anh tốt. Thời gian trông báo là buổi sáng thì deadline là buổi chiều. Mình và T 2 đứa tung tẩy nộp, cuối cùng cả 2 đều được. Ảo tung chảo. Đây ko biết là lần thứ bao nhiêu mình và T cùng đc (xịt) một thứ. Không hiểu sao tự dưng có suy nghĩ chắc mấy sếp ở trên nghĩ thương tình 2 đứa yêu nhau nên cho cả 2 đứa cùng được.

Đi Nhật Bản lần này thật sự đúng là một chuyến du lịch hoành tráng nhất từ xưa đến nay. Suốt 8 ngày được đi hết chỗ này đến chỗ khác, được trải nghiệm thứ này đến thứ khác. Sau này chắc khó có thể có một chuyến đi tương tự.

Tháng 6 – tốt nghiệp:

Bảo vệ luận án tốt nghiệp, nhận bằng. Kết quả không quá hoành tráng, nhưng đúng là so với suy nghĩ lúc mới bước chân vào giảng đường thì ngoài sức mong đợi.

Tháng 7, 8, 9, 10, 11, 12 – Nhật Bản:

Trong nửa cuối của năm 2014, không rõ là duyên hay nợ mà mọi chuyện quan trọng xảy ra đều liên quan đến Nhật.

Được giáo sư đồng ý cho học bổng => sang Nhật thi => về VN => nhận tin đỗ => chuẩn bị sang Nhật học => sang Nhật học => nhận được tin được Honda Y-E-S => về VN nhận => sang Nhật học tiếp => quyết định bỏ học về VN.

Đi Nhật và về VN 3 lần trong 6 tháng, tổng cộng trong năm 2014 là 4 lần. Kinh hoàng. 6 tháng cuối năm 2014 dài thật dài, cũng không muốn nhớ chi tiết quá làm gì. Mong là những bài học rút ra được từ quãng thời gian này sẽ có giá trị lâu dài về sau.

Điểm sáng duy nhất có lẽ là việc mình và T (lại là 2 đứa đc cùng nhau =)))) được giải thưởng Honda Y-E-S. Rất vui và tự hào, nhưng vì quá buồn và suy nghĩ về chuyện học bổng nên mình đã không chia sẻ bất cứ điều gì lên FB cả. Nghĩ kỹ lại thì cũng ko nên bày tỏ cảm xúc buồn đau của mình lên FB làm gì, vì thế thì chỉ làm mấy đứa ghét mình nó cười thầm. :))

Thôi thế là hết năm, không viết nữa. Bonus thêm vài bức ảnh vui cho nó đỡ buồn. 😀

OLYMPUS DIGITAL CAMERA DSC_0579

2014

Chuyện nhổ răng

Chả hiểu sao người ta lại gọi mấy cái răng khôn là răng khôn. Mọc ra không thấy khôn lên tí nào mà cảm thấy rõ khó chịu, lúc mọc thì đau nhức, nhai chả nhai được, mọc xong rồi thì lại phải … nhổ.

Mình đã mọc đủ cả 4 cái răng, và cả 4 cái đều lệch. Trong 4 cái lệch đó thì có 1 cái lệch theo kiểu hơi kỳ dị, thế là quyết đi khám để xem xem có phải nhổ không. Sau khi nhờ ông anh nha khoa khám và chụp chiếu thì ông ý đưa ra quyết định phải nhổ. Vì nhiều lý do mà phải tròn 3 tuần sau, tức là hôm nay mình mới tiến hành nhổ cái răng số 8 bị mọc lệch của mình.

7h30 AM: phóng xe về nhà nhờ bố đi nhổ. Chả là tình cờ hôm trước đọc đc cái tin chết vì nhổ răng khôn, đâm ra hãi thế là quyết định vào bệnh viện công để nhổ.

10h AM: từ nhà xuống BK đa khoa Phúc Yên nhổ răng, sau khi làm một loạt các thủ tục ở nhà :v . Xuống đến nơi do đã muộn nên chỉ kịp xét nghiệm máu, chụp X quang và đo điện tim đồ

2h PM: xuống lại bệnh viện để tiến hành nhổ răng như đã hẹn. Đoạn này mới gay cấn. Răng của mình được bác sĩ nói là khá khó nhổ, vì lệch khá sâu. Sau một loạt các thủ tục, ta đã nằm yên vị trên cái ghế. Sau khi vệ sinh miệng + bôi thuốc j j đó vào màu vàng vàng và phải xúc miệng để nhổ ra, mình bắt đầu thấy rợn rợn khi bác sĩ chọc mũi tiêm vào hàm.

Sau đó là một loạt các thủ KHOAN và BẨY. Đoạn này thật sự kinh dị đối với mình. Cảm giác có một cái khoan ở trong miệng đúng là không dễ chịu một tí nào. Mùi răng do ma sát với khoan khen khét, rồi thì nước bọt(hoặc là máu) bay tứ tung trong khoang miệng. Rồi thì bác sĩ lại bẩy bẩy, lắc lắc cái răng làm mình có cảm giác hàm mình ma sát với chân răng rợn rợn. Nhìn chung là rất kinh dị. Đấy là còn có thuốc tê đấy nhé, không thì chắc ngất luôn. Đúng là hình thức tra tấn bằng cách nhổ răng đúng là quá dã man luôn.

Nhổ răng xong bác sĩ trả cho thành quả là 2 mảnh của 2 cái răng trông rất … cute. Sau đó là khâu chỗ nhổ lại.

Lúc nhổ thì không thấy gì, nhưng lúc về mới ác liệt. Thuốc tê tan dần, hàm càng ngày càng đau kinh người. Thế là đành phải vớ lấy cái máy tính viết bài này cho nó quên bớt đi. 😥

Tổng kết:

– Mặc dù là bệnh viện công nhưng bác sĩ và y tá ở đa khoa Phúc Yên phục vụ khá tử tế, môi trường thì thoáng đãng, ko như mấy lần vào bệnh viện công ở HN, đông vãi chưởng.

– Nhổ răng nhìn chung là đau, không như thằng Hoàng hói nó kể. 😥

– Tổng thiệt hại bao gồm khám, nhổ, thuốc cũng khá kinh, mất 850k liền 😥

Chuyện nhổ răng

Lải nhải đêm khuya

Gần 2h sáng.

Không phải là không ngủ được mới thức đến lúc này mà do film Spartacus ý nghĩa quá. Đại loại film này là về cuộc đấu tranh của những đấu sĩ cùng những nô lệ đi tìm sự tự do cho chính mình. Xem film này tự dưng mình đặt ra mấy câu hỏi.

 Mỗi một thời có những chuẩn mực đạo đức khác nhau, vậy nếu hồi xưa mình là người Roman thì mình sẽ nghĩ thế nào?

Mặc dù biết là nô lệ rất khổ và họ thực tế cần sự tự do, nhưng liệu với tư cách là một người Roman tự do, ko phải là nô lệ thì mình có nghĩ được điều đấy không?

Kể cả khi trí tuệ tinh thông để biết đâu là đúng, đâu là sai thì mình có đấu tranh hay không (tất nhiên theo chuẩn mực bây giờ, biết đâu vài thế kỷ nữa chuẩn mực lại đảo chiều).

Câu hỏi tương tự, vậy nếu mình là một nô lệ thì sẽ thế nào? Liệu mình có chấp nhận kiếp nô lệ một cách ngu dốt, hay là quyết sống chết để tìm tự do cho bản thân? (cái này dễ quá :v)

Mình sẽ làm gì khi là Spartacus, hy sinh người thân, bạn bè vì mục tiêu cao cả hơn hay là cố gắng để mọi người đc an toàn?

Thực ra sau khi viết ra, nhìn lại mấy câu hỏi này thì đều có thể trả lời đơn giản, dưới góc độ cá nhân, đó là làm thế nào theo lý tưởng, theo suy nghĩ của mình, làm thế nào mình cho là đúng là được. Còn lại để xem xét đạo đức, đúng sai thế nào thì đúng là khó có thể chỉ ra được 😀

Lải nhải đêm khuya