Lải nhải đêm khuya

Gần 2h sáng.

Không phải là không ngủ được mới thức đến lúc này mà do film Spartacus ý nghĩa quá. Đại loại film này là về cuộc đấu tranh của những đấu sĩ cùng những nô lệ đi tìm sự tự do cho chính mình. Xem film này tự dưng mình đặt ra mấy câu hỏi.

 Mỗi một thời có những chuẩn mực đạo đức khác nhau, vậy nếu hồi xưa mình là người Roman thì mình sẽ nghĩ thế nào?

Mặc dù biết là nô lệ rất khổ và họ thực tế cần sự tự do, nhưng liệu với tư cách là một người Roman tự do, ko phải là nô lệ thì mình có nghĩ được điều đấy không?

Kể cả khi trí tuệ tinh thông để biết đâu là đúng, đâu là sai thì mình có đấu tranh hay không (tất nhiên theo chuẩn mực bây giờ, biết đâu vài thế kỷ nữa chuẩn mực lại đảo chiều).

Câu hỏi tương tự, vậy nếu mình là một nô lệ thì sẽ thế nào? Liệu mình có chấp nhận kiếp nô lệ một cách ngu dốt, hay là quyết sống chết để tìm tự do cho bản thân? (cái này dễ quá :v)

Mình sẽ làm gì khi là Spartacus, hy sinh người thân, bạn bè vì mục tiêu cao cả hơn hay là cố gắng để mọi người đc an toàn?

Thực ra sau khi viết ra, nhìn lại mấy câu hỏi này thì đều có thể trả lời đơn giản, dưới góc độ cá nhân, đó là làm thế nào theo lý tưởng, theo suy nghĩ của mình, làm thế nào mình cho là đúng là được. Còn lại để xem xét đạo đức, đúng sai thế nào thì đúng là khó có thể chỉ ra được 😀

Advertisements
Lải nhải đêm khuya

Định hướng tương lai

Mình cũng đã tính toán từ trước là cuối năm nay sẽ chuyên tâm vào việc học hơn tí, hoạt động ít đi (chơi thì vẫn giữ nguyên =))) cộng với việc vừa join vào nhóm coltechApps của khoa nên là mình bắt đầu có những suy nghĩ và băn khoăn về việc mình sẽ làm gì trong thời gian tới. Trước đây qua việc tìm hiểu, hỏi han các bậc tiền bối như anh Gordon, Lợi béo, anh Thành, anh Khương, anh Thu mình cũng có một chút định hướng nhưng  giai đoạn vừa rồi là khoảng làm mình suy nghĩ nhiều nhất và cái định hướng lúc trước lung lay nhiều nhất. Cuối cùng, người làm mình cảm thấy khai thông được nhiều nhất là anh (Tiến sĩ) Nguyễn Việt Cường  a.k.a mrcuongnv, cựu học sinh CVP, cựu sinh viên ĐHCN. Còn đây là bức thư “đả thông tư tưởng” của anh cho mình. 😀

Chào Thành,

Trước hết, phải nói rằng việt em băn khoăn về con đường tương lai là một chuyện rất đáng mừng. Việc băn khoăn như thế nó sẽ diễn ra nhiều lần ở các giai đoạn khác nhau.

1. Từ hồi cấp 3, em đã nung nấu một dự định đi du học(bằng học bổng), và đến giờ em vẫn còn giữ nguyên dự định ấy. Tuy nhiên, theo em được biết thì hầu hết các master sau khi đi học ở nước ngoài về đều chủ yếu làm ở các viện và trường đại học, còn em thì lại muốn đi làm ngoài hơn. Vậy thì anh cho em hỏi là liệu kiến thức khi mình học master ở nước ngoài có nhiều ích lợi cho mình khi làm ngoài như thế k ạ?

Mong muốn của em là một mong muốn chính đáng và tích cực. Em cứ cố gắng để thực hiện mong muốn đó và hãy coi đó chỉ là bước đầu để mình bắt đầu hội nhập với kiến thức trình độ cao. Về điều mà em “được biết” thì anh phải nói rằng đó là điều sai lầm rất lớn. Hiện tại chỉ có các doctor thì mới đa số về các việc và trường đại học. Một phần là do tính chất của các nghiên cứu ở trình độ TS không phù hợp với môi trường doanh nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp Việt Nam. Còn học master đơn giản là đi học, nghiên cứu rất ít, cùng lắm là 1 năm và cũng chỉ là tập sự. Các doanh nghiệp nói chung là rất cần, nhất là khi vươn ra thị trường toàn cầu.

Việc “làm ngoài” như em nói có thể hiểu theo hai hướng: làm chủ hoặc làm quân. Làm chủ thì em còn phải học nhiều lắm và ra nước ngoài thì rất tốt. Làm quân thì cũng tạm chia làm hai loại: quân chủ lực và quân dự bị. Quân dự bị thì nhiều vô số và dành cho những bạn vừa có bằng cử nhân xong, không có nhiều kinh nghiệm hoặc kiến thức hời hợt. Số này thì làm 1-2 năm là hết sạch kiến thức, phải đi trang bị lại hoặc mãi mãi làm việc lặt vặt. Quân chủ lực thì không nói em cũng suy ra được. Họ là những người có khả năng thực hành, có nền tảng kiến thức tốt. Điều này thì ở VN và tốt nghiệp đại học cũng hoàn toàn có thể đạt được nhưng là số rất ít. Việc đi học master ở nước ngoài sẽ giúp em có một nền tảng kiến thức rất hệ thống và tiếp cận với những kiến thức mới nhất. Với 2 năm học master ở nước ngoài thì em sẽ có đủ khả năng để tự tiếp cận những kiến thức khác.

Nếu em chịu khó quan sát ở các doanh nghiệp lớn, tiên phong thì em sẽ thấy lượng tốt nghiệp master ở nước ngoài về nhiều vô số. Muốn vươn ra biển lớn thì phải có tiềm năng đủ lớn. Tiềm năng này ko chỉ là tiền bạc mà là cả kiến thức.

Riêng với ngành CNTT thì anh có một lời khuyên là đừng có nhúng quá sâu vào việc đi làm thời sinh viên. Em sẽ bỏ lỡ cơ hội xây dựng cho mình một kiến thức nền tảng vững vàng. Nếu em không có khả năng làm chủ thì em muốn làm chuyên gia hay làm thợ?

2. Để nhận được học bổng đi du học ở trường mình, theo e được biết thì điều kiện phải là : điểm GPA cao, tiếng anh và công trình nghiên cứu khoa học. Mà theo quan điểm của e thì công trình nghiên cứu khoa học là khó đạt được nhất. Việc chọn định hướng nghiên cứu nào cũng là rất quan trọng. Vậy anh cho em hỏi là theo anh thì hướng nghiên cứu nào là “tốt” và dễ có paper, dễ xin đi du học.

Để nhận học bổng du học master thì 2 điểm đầu rất đúng. Càng cao càng tốt, đặc biệt là TA. Công trình nghiên cứu thì không quá quan trọng, có cũng tốt nhưng không bắt buộc vì như anh nói, master là đi học, không phải là vào con đường nghiên cứu chuyên nghiệp. Nhưng điều tối thiểu là em cũng nên tham gia một nhóm nghiên cứu nào đó để học các nghiên cứu sâu sắc một vấn đề. Điều đó cần hơn. Việc ra paper là thứ yếu trong việc xin học bổng master. Doctor thì cần tối thiểu một bài báo.

Về hướng nghiên cứu thì nói chung ở VN mạnh về Trí tuệ nhân tạo. Đa số mọi người ra nước ngoài theo hướng đó. Mạng yếu, CNPM yếu, CSDL yếu. Em có thể tìm hiểu một số hướng như Data Mining hoặc Text Mining. Về giai đoạn khoảng 4-5 năm tới ở VN thì anh cho rằng CSDL là ngành rất quan trọng. Trong đó có Business Intelligence là sự kết hợp giữa Database và Data Mining hiện đang giai đoạn khởi đầu của thế giới. Mạng em có thể mua thiết bị nước ngoài, CNPM có thể outsource nhưng CSDL là cái rất khó, không ai muốn dữ liệu của mình bị người khác đọc được cả. Hơn nữa, Việt Nam chưa có chuyên gia trong lĩnh vực này, ý anh là làm việc ở VN. Còn làm việc ở nước ngoài thì chưa tới 10 người.

Đấy là một số ý kiến chủ quan của anh. Em có thể tham khảo thêm ở các anh chị đi trước khác! Ngoài ra, em đang ở ở ĐHCN, một trường rất “mở”, em có thể tiếp cận với một số thầy giáo “năng động” để tham khảo, ví dụ thầy Phạm Bảo Sơn, Lê Sĩ Vinh, hoặc Lê Quang Hiếu.

Thân mến!

Nguyễn Việt Cường

Định hướng tương lai

Bao giờ cho lớn?

Chủ đề muôn thuở, luôn chạy lon ton như đứa trẻ trong đầu mình, chỉ là lúc nào mình nhìn ngắm nó, lúc nào mình kệ nó mà đi làm những việc khác cấp bách hơn mà thôi. Hừm. Cứ lần nào lướt net lâu lâu là mình lại đọc blog, đọc diễn đàn các kiểu. Cứ mỗi lần đọc xong lại thấy tự kỷ, vì thấy rằng mình … nhỏ bé vãi. Nhìn xa nhỏ bé đã đành, nhìn gần cũng chả khá khẩm hơn là bao.

Tự  hỏi bao giờ mình lớn, chín chắn được như mấy ông đầu to như là Thái mèo hay Tú ú, ko thì gần hơn thì là Huy chuối và Lợi mốc, có khi còn cả là cu Dư sida nữa. Haizzz.

Bao giờ cho lớn?